| by Hong-Anh Nguyen | |
| Published on: Nov 17, 2004 | |
| Topic: | |
| Type: Poetry | |
| https://www.tigweb.org/express/panorama/article.html?ContentID=4793 | |
| Hà Nội bỗng nhiên trở mình Đột ngột rét! Mặt đường khô đi ... Môi mím chặt ... Hà Nội dường như im bặt Ra đường chỉ thấy lá rơi Run rẩy vì rét. Người đi từng dòng xe lặng lẽ Tiếng gió bên tai át cả tiếng xe Thế là ta biết Đông về ... Đột ngột mùa đông xuất hiện ở bên Tháng mười một cùng cái lạnh chợt đến, Vẫn biết trước mặt còn bao nhiêu việc Mà không thể không dừng lại ngắm mùa đông Để rồi sáng giảng đường chiều lại giảng đường Tại về nhà "bận việc nọ kia" mà quên mất học! Năm nay thì đầy khó khăn nặng nhọc Cũng như Man, tự gây khó cho mình Mười hai vòng rồi vẫn thấy đá linh tinh Dù đã gửi cả một chữ "tình" trong đó. Nhưng lúc nào chẳng có việc khó, Cố lên thôi, giữ lấy ngọn lửa hồng Để học, để yêu, để sống Trong cái lạnh vẫn thấy nắng ấm trong tim ... « return. |
|